"Nếu tôi mất đi tất cả, tôi vẫn còn Changmin bên cạnh mình." – Yunho

[ Jaeho ver] HỢP ĐỒNG OSIN Chập 2

Chap 2

.

.

.

 d0060072_4a70444117b22

 

Dò dẫm từng chút một để đến được kí túc xá của trường. Lúc này đây cậu thực sự cám ơn ông già mình khi chọn cho mình một ngôi trường lớn và danh tiếng, chứ không phải ở nơi xa xôi hẻo lánh nào đó. Cậu đã từng nghe đồn kí túc xá là nơi đáng sợ nhất ở trong trường đại học. Nó là nơi chất chứa bao “oán khí” tội lỗi của những nữ sinh uất ức tự tử mà chết. Những con ma nữ thường đi lang thang vào ban đêm, tìm kiếm những người đàn ông – người mà chúng cho rằng đã hại chết chúng – để báo thù.

/Bố già, ông sinh tôi ra đẹp làm chi để giờ tôi khổ thế này. Tôi chỉ sợ rằng con ma nữ ấy không giết tôi vì thù hận mà giết vì nhan sắc ấy. Híc./

Ôm đống hành lí của mình trong tay, cậu run cầm cập tìm đến căn phòng phía cuối cùng của dãy hành lang.

Méoooo.

Con mèo chết tiệt, kêu giờ nào không kêu lại kêu giờ nãy. Hành lang dài không một bóng người, chỉ có một mĩ nam tuyệt sắc (=.=) đang phải chịu khổ. Phòng cuối cùng luôn là phòng ghê rợn nhất, trong phim nói vậy đó…hic.

Kéttttttttt. Cánh cửa mở ra mang theo âm thanh rùng rợn của phim kinh dị.  Thò đầu mình vào trong trước để thám thính. Tối quá, cậu nghĩ.

– Áaaaaaaaaaaaaaa. Cha mẹ cô dì chú bác cậu mợ con cái cháu chắt bà con hàng xóm hai bên nội ngoại ơi… – Cậu la  thất thanh, hốt hoảng chạy ra khi thấy cái gì đó xẹt ngang qua, bỏ mặc cả đống hành lý trước cửa phòng.

Binh. …

Cậu lại va phải một cái gì đó rồi, hậu đậu quá đi. Nhắm tịt mắt lại để chờ đợi cơn đau. 1s, 2s, 3s… Ủa, sao không té ta ? Trong lúc cậu còn đang  suy nghĩ vì sao mông mình chưa tiếp đất với cái lực 400N thì mặt cậu có cảm giác như đang dựa vào cái gì đó ấm ấm. Mở mắt ra, cậu mới nhận ra, mình đang được một ai đó ôm RẤT CHẶT. Là hắn, cái tên đáng ghét lúc sáng, lúc này nhìn quần áo xộc xệch của hắn là đủ biết mới đi tìm mấy em xinh tươi ở kí túc xá này xong rồi.

– Bé cưng à, chúng ta lại gặp nhau nữa rồi. – Giọng nói đểu cáng này, có chết Jung Yunho cậu cũng quên không được. Vùng vẫy mãi mới thoát ra được  cái ôm bạo lực kia, cậu tức đến không nói nên lời. – Nhớ anh nên đến đây tìm anh phải không ? Anh đã nói mà, chúng ta sẽ còn gặp lại nhau. Mới gặp mà đã ôm anh thế này, sao anh kiềm chế nỗi.

– YAH!!! – Cậu tặng cho hắn một cái đấm trời giáng vào giữa bụng. – Đồ dê cụ. Anh ôm tôi đã còn nói tôi ôm anh, có cái luật nào thế hử ?

– Định luật do anh đặt ra và phát minh, mang tên Định luật Jaejoong. Bé cưng giận dữ nhìn rất đáng yêu. – Hắn vuốt má cậu một cách vô tư, làn da mịn màng, hai má ửng hồng,đôi mắt hí hết mở lại chớp,cái môi nhỏ cứ hết chu lại bĩu làm hắn không kiềm chế được, cuối xuống cắn một cái vào đó.

– Đáng yêu quá đi. – Trán cậu như nổi gân xanh vì những hành động của hắn, sờ mó trai nhà lành giữa thanh thiên bạch nhật, đáng chết thật.

Cậu định giáng cho hắn một cái đá nữa, nhưng hắn đã nhanh chân né kịp, xem như hắn may mắn đi.

– Xéo đi trước khi tôi bằm anh thả xuống sông Hàn làm mồi cho cá. – Nghiến răng, cậu nói với hắn. Cái tội nhất là lúc này hàm răng đang bị cậu dày xéo kia. Cảnh này mà quay lại đi quảng cáo kem đánh răng là kiếm bộn tiền.

– Sông Hàn không có cá đâu em. Mà sao em lại ở kí túc xá chứ, dơ lắm, không tốt cho sức khỏe đâu, về nhà anh ở đi, nhá nhá nhá. – Jaejoong sỗ sàng sấn tới nắm lấy tay cậu, nhưng bị cậu rụt lại.

– Né vờ. Miễn đi, tôi với anh quen biết gì mà ở chung chứ. Hạng người như anh, không tin được. Đồ dê già. – Cậu nói một câu như tạt nước lạnh vào mặt hắn dưới thời tiết 0 độ C, quay mặt bước đi không thèm nhìn lại.

– Anh thật sự rất tốt, tại em chưa nhìn ra thôi. Từ từ anh sẽ cho em thấy. Với lại, anh là dê trẻ, không phải dê già em nhé. Kim Jaejoong, nhớ tên anh em nhé – Hắn nói với theo bóng cậu. Phòng 207, hắn biết rồi nhé. Từ nay cậu sẽ còn phiền dài dài.  Sự trả thù của Kim Jaejoong, sẽ rất đáng sợ.

~*~*~

Phải khó khăn lắm cậu mới có thể bước vào căn phòng một cách an toàn. Bật đèn và dọn dẹp cũng đến  tối muộn. Mệt mỏi rã rời, Yunho phóng nhanh lên giường, nằm lăn qua lăn lại. Không êm như ở nhà, nhưng có nơi ở là tốt rồi. Ôm con nai bambi của mình trong tay, cậu lấy cái hợp đồng của cậu và ông Jung ra xem lại.

CÁI GÌ ? Ông ta đã thừa dịp cậu hí hửng vì không phải lên xe hoa mà đổi thành nửa năm ư ? Nửa năm kiếm 500 ngàn đô. Bố già đùa à….cậu đâu phải Như Lai phật tổ mà biến ra được số tiền này chứ….

Lòng thật sự rất muốn lấy điện thoại gọi cho ông ta để chửi mắng, nhưng nếu gọi sẽ vi phạm hợp đồng, thua ngay lập tức. Hợp đồng có ghi rõ, chỉ có ông được gọi cho cậu chứ cậu không được phép làm ngược lại. Bất công quá đi.
Tức giận, cậu quăng con nai  trong tay mình vào một góc tường, được lắm, tôi sẽ cho ông thấy, không có gì là không làm được, ông Jung. Chờ đi. Giờ buồn ngủ rồi, đi ngủ.

*lạch bạch đi nhặt con nai về ôm ngủ*

~*~*~
Sáng hôm sau.

Trời cao trong xanh…sương sớm long lanh…mặt nước xanh xanh…cành lá rung rinh…Có một con gấu ngố loay hoay xoay hết bên này đến bên kia trước gương.

Quần áo chỉnh tề, check. Giày dép à không giày thôi, đẹp, check. Răng, ý chết dính cái gì đó, lấy ra đã…hehe…xong rồi…check. Nói chung là hoàn hảo cho ngày đầu ra mắt.

Tung tăng bước đến lớp, vừa đi vừa nghêu ngao hát, ngày đầu đến trường mới, phải tạo một ấn tượng mới cho các bạn trong lớp. Khoa kinh tế được chia ra làm sáu lớp, lớp của cậu là lớp đứng đầu, 1-D.

Đứng ngoài cửa lớp chờ đợi giảng viên để đưa giấy nhập học, cậu cảm thấy được có những ánh mắt kì lạ đang nhìn mình. Mặc kệ, cậu không quan tâm, cái cậu quan tâm là làm sao kiếm được 500 ngàn đô kia kìa.

Bước theo giảng viên vào trước lớp, cậu như muốn té xỉu khi thấy gương mặt mà mình ghét nhất đang hiện diện trong đây. Hắn ngồi bắt chéo chân trên bàn như không coi giảng viên ra gì, đã vậy xung quanh còn có muôn vàn “mĩ nữ” vây quanh. Hệt như cái hậu cung của vua chúa ngày xưa vậy.

Hứ, hắn tưởng hắn là ai, Con Trai Quốc Dân chắc. Nếu hắn mà là Con Trai Quốc Dân thì Jung Yunho  này là Con Dân Quốc Tế đấy. Dù là phòng máy lạnh 17 độ C nhưng những sinh viên ưu tú của Đại Học Dong Bang vẫn cảm nhận được nguồn nhiệt nóng hơn 100 độ C phát ra từ phía Yunho  cộng thêm tia lửa điện bắn ra từ mắt [ hệt như siêu nhân ] hơn 5000V của cậu về phía nạn nhân Kim Jaejoong – người mà nãy giờ vẫn nhởn nhơ nháy mắt với cậu.

– Em gì ơi … em … – Ngay cả giảng viên cũng phải sợ sệt trước thái độ của cậu lúc này. Bàn tay ông chỉ dám huơ huơ gần gần cậu chứ không dám chạm vào.

– À, thầy kêu em ? – Thái độ thay đổi chóng mặt, Yunho quay đầu lại, ngây thơ chớp chớp mắt.

– À,à … em tự giới thiệu và chọn chỗ ngồi đi nhé. – Một lần nữa mọi người sững người vì vẻ dễ  thương của cậu.

– À … Mình tên là Jung Yunho, mới chuyển về đây học. Mong được mọi người giúp đỡ. – Cậu cúi đầu một cách lịch sự chào mọi người. Mọi người phía dưới vỗ tay nồng nhiệt. Thông cảm, cậu đẹp quá mà. Nhưng, có ai đó đang khó chịu với những ánh mắt thèm muốn đang chỉa vào cậu, không được, phải đánh dấu chủ quyền trước.

– Kế bên em còn chỗ trống nè thầy. – Jaejoong lên tiếng làm cả lớp quay phắt lại nhìn hắn. Nhận được ánh mắt nhìn-cái-gì của hắn, ai nấy đều ngậm ngùi quay lại cặm cụi viết lách.

– À, ờ vậy em xuống ngồi kế Jaejoong nhé. – Giảng viên nhìn cậu với ánh mắt thông cảm. Không biết con người ĐÁNG YÊU này đắc tội gì với King của trường nhỉ. Haizz, đúng là hồng nhan bạc phận mà. Mọi người trong lớp liền tản ra, ngồi hết chố trống chỉ để lại đúng một vị trí kế Jaejoong , cứ như hắn điều khiển cả lớp này vậy.

Phụng phịu đi xuống chỗ ngồi cạnh hắn, cậu cố nhích người xa hắn một chút. Buồn thay một điều, ghế ở đây là ghế liền, cậu có muốn kéo cũng không được nên chỉ có thể cố gắng ngồi cách xa thôi. Khổ nỗi, Yunho càng ra xa, hắn lại càng lại gần, đến khi cậu đã ở “bên bờ vực thẳm” [tức bên mép ghế ạ]. Saka thề với mọi người là bây giờ hắn đang cười rất đểu, nhưng nhìn rất đẹp trai. Nhìn xung quanh như cầu cứu mọi người, thật sự rất muốn đánh hắn nhưng như thế sẽ gây ác cảm. Mà khiến bạn bè có ác cảm ngay ngày đầu là điều không nên, vì thế cậu cố nhẫn nhịn thôi.

– Bé cưng, em hết chạy được rồi. – Mặt hắn và cậu lúc này chỉ còn cách nhau chừng vài cm, xung quanh dù có thấy cảnh này nhưng cũng đành nhắm mắt làm ngơ. Chỉ có mấy đứa con gái là đang tức tối nhưng không làm gì được.

– Tránh xa tôi ra. – Nói là nói cứng thế thôi, chứ thật ra cậu hai nhà họ Jung đang cắn môi sợ hãi. Nhìn hoàn cảnh kiểu này là đủ biết, lớp này toàn bè phái của hắn, cậu làm gì được chứ. – Anh muốn gì, nói đi, tại sao cứ làm phiền tôi mãi như thế. – Cậu đẩy người hắn ra xa, chu mõ hỏi.

– Hỏi hay lắm. Đụng vào người tôi, chửi vào mặt tôi, làm tôi mất mặt, em nghĩ tôi muốn gì ? – Hắn chớp chớp mắt “ngây thơ” nhìn cậu, cái mõ đó, sao muốn cắn quá.

– Xin lỗi anh là được chứ gì, cứ phải làm phiền tôi như vậy có gì hay ho chứ.

– Tiếc rằng tôi thích làm phiền cậu cơ. – Hắn kéo cậu thật mạnh, làm cậu áp sát vào trong lồng ngực hắn. Giữ chặt cậu, hắn không hiểu vì sao mình làm vậy, chỉ biết rằng, hắn thích cảm giác này.

/Tim ơi, sao mày đập nhanh vậy, hắn nghe được thì chết đó. Mà tự nhiên bị giữ chặt liên quan gì đến việc tim đập nhanh nhỉ. Mai mốt phải nghiên cứu một chủ đề liên quan đến việc “cơ thể bị giữ quá chặt dẫn đến tim hoạt động không bình thường” mới được./

– Thả tôi ra. – Cậu vùng vẫy nhưng vô ích, hắn quá mạnh. Không thể tin được, bao năm qua luôn có vệ sĩ bảo vệ, làm sao chống lại hắn được….đúng là tên dê già…

– Đừng vùng vằng nữa, nếu cậu không muốn mất mặt trước lớp. – Hắn cảnh cáo cậu. Hắn biết cậu rất ngang bướng, nếu không đe dọa là không được.

– Thế thì sao tôi học được, tôi còn phải viết bài đấy. – Đầu cậu vẫn áp sát ngực hắn. ..

– Được rồi. – Hắn nhích người chỉnh lại tư thế cho cậu. Sau một hồi sắp xếp, hiện giờ cậu đang ngồi trên đùi hắn, lưng dựa vào ngực hắn và hai tay hắn thì ôm trọn vòng eo cậu từ phía sau. Cậu không dám phản đối đâu, nếu không hắn thay đổi ý định nữa thì tiêu.

Cậu và hắn … cứ ngồi như thế đến khi buổi học kết thúc…

Khẽ cựa mình, người Yunho tê rần hết khi phải cứ ngồi mãi một chỗ thế này. Đẩy đẩy cái đầu đang tựa lên vai mình, cậu nhận ra hắn đang ngủ. Haizz, người ta thường nói : chữ ngủ đi với chữ ngu một vần. Vẻ mặt hắn giờ đây trông rất ngu nhưng cũng rất dễ thương. Cậu cứ để yên như thế, không muốn hắn thức đâu, khi thức Kim Jaejoong sẽ lại quấy phá lắm.

– Ưmmm … – Hắn cựa mình, lấy tay dụi mắt.

– Dậy lẹ lên đi, lớp về hết rồi, tôi còn phải đi nữa.

– Hử ? Đi đâu ? – Đầu hắn vẫn đặt lên vai cậu, hơi thở phả vào cổ cậu làm cậu khẽ rùng mình vì nhột.

– Mặc kệ tôi, liên quan gì đến anh. – Cậu thu xếp tập vở bỏ vào balô, toan đứng dậy thì bị hắn kéo mạnh lại, kết quả là vẫn giữ nguyên đội hình cũ.

– Nè, cậu hai nhà họ Kim ơi, anh làm ơn cho tôi đi nhanh có được không ? Anh không mệt chứ tôi mệt lắm rồi đó.-Yunho rên rỉ.

– Không nói rõ thì đừng hòng đi đâu hết. – Hắn bắt đầu hứng thú trêu trọc con gấu ngố này rồi đấy. Mà người con gấu có mùi vani nè, thơm quá đi, eo cũng nhỏ nữa, thương quá, đem về làm gối ôm chắc sướng lắm.

– Được rồi, được rồi, tôi đi kiếm việc làm. Được chưa. – Cậu cố gắng tránh xa khi hắn cứ hít lấy hít để hương thơm trên người cậu. Tên này, hắn bị gì thế.

– Sao phải đi làm ? – Jaejoong thộn mặt ra.

Tên này là người cõi trên xuống hay sao vậy trời. Hay là đầu không có não. Có thì cũng sẽ là loại não phẳng. Nói chung là pama sinh ra gắn lên để đi lắc lư chơi với người ta cho có thôi chứ không được gì.

– Đó là việc của tôiiiiiii. – Cậu gào lên, vùng vằng đi mất. Ở đó mà giải thích nữa chắc hết cả buổi. Thời gian là vàng bạc có biết không hả. Hắn gãi đầu nhìn cậu bực tức bỏ đi. Có gì mà giận vậy chứ.

*Móc điện thoại* [ Chun à, điều tra giùm anh lai lịch của Jung Yunho, người mới chuyển đến trường mình sáng nay nhé. Anh muốn chiều nay về có trên bàn của anh, nếu không, anh sẽ cúp lịch đi bar của mày, gửi mày về Mĩ cho appa mày. ] *cúp điện thoại không thương tiếc*

Một mình ngồi giữa phòng học rộng lớn. Trống trãi, cảm giác này dường như đã chai sạn từ lâu nay lại ùa về. Nhắm mắt để tìm về một thứ gì có còn sót lại trong quá khứ, hương vani còn vấn vương lại làm thức tỉnh tâm hồn.  Bàn tay vươn thẳng lên khoảng không rộng rãi, gió… Nếu như chịu khó lắng nghe, có lẽ người ta sẽ nghe được, gió, mang theo lời nói của những ngày xa xăm…

~*~*~

Đôi chân Yunho giờ đã rã rời vì đi quá nhiều. Ngồi xuống trên một băng ghế đá ven đường, cậu xoa bóp đôi chân tội nghiệp của mình. Tìm việc, nơi nào cũng bảo đủ người, không cần người … Thì ra, xin việc cũng khó khăn đến thế.

Yunho, không được nản lòng, fighting.

Đi hết một con phố nữa, tia thấy một thứ rất quan trọng. Một tiệm ăn có một thứ rất đặc biệt, bảng TUYỂN NHÂN VIÊN PHỤC VỤ.  Bắn tia lửa để giành địa bàn trước trong bán kính 100m, Yunho anh dũng bước lại gần tiệm ăn. Chỉnh trang lại y phục của mình, cậu nở nụ cười tươi nhất có thể.

– Xin lỗi, cho em hỏi ở đây tuyển nhân viên phải không ạ ? – Chào người quản lý. Đồ mê trai, cậu thầm nghĩ khi nhìn bà cô già đó. – Chị à … – Cậu chỉ chỉ lên mép làm cô ta quê, quay đi lau dòng nước trên miệng mình.

– Dĩ nhiên rồi. Chị đang rất cần tuyển những nhân viên trẻ tuổi tài năng như em, hơn nữa là chị muốn tạo cơ hội cho những sinh viên nghèo có việc làm. Em quá đủ tiêu chuẩn. Khi nào em có thể bắt đầu làm việc ? Ngay hôm nay luôn được không em ?– Cô ta nói một dây dài, đẩy cậu đi khiến cậu không kịp phản ứng gì thêm.

Cậu đi đến đâu hào quang tỏa đến đó. Vèo vèo, víu víu, vụt vụt. Nữ sinh cũng như nam sinh kéo đến quán ngồi đông như kiến, mà chủ yếu là để ngắm người phục vụ xinh đẹp. Một lần nữa cậu khóc thương cho phận hồng nhan của mình. Cậu đang vui vẻ hòa nhã phục vụ thì bỗng dưng.

– Bé cưng à, lại đây anh bảo. – Đánh chết cậu cũng không quên được cái giọng này. Ra hiệu cho một nhân viên khác lại đó, cậu không muốn đánh mất hình tượng thiên thần mình gầy dựng từ nãy giờ đâu.

–Jung Yunho, nếu cậu không lại đây đừng trách tôi độc ác. – Hắn nghiến răng khi thấy cậu đổi việc cho người khác. Thở dài trong lòng, cậu lịch bịch bước tới chỗ hắn, đưa cho hắn cái menu và nở một nụ cười giả tạo nhất. – Biết khôn đấy.

– Anh muốn dùng gì ? – Yunho tự dặn lòng mình coi hắn như những vị khách thông thường.

– Muốn ăn em. – Hắn đáp tỉnh bơ. Cậu đang rất cố gắng kiềm chế bản thân để không nhào vào đá hắn một cái cho hả giận, chỉ tội cuốn sổ trong tay cậu, nó đang bị hành hạ một cách đáng thương.

– Cafe em nhé. Đừng nóng, nguội thôi.  – Đóng menu, hắn đưa nó cho cậu. Nhận lại cuốn menu từ tay hắn, cậu cố sức dằn mạnh nó vì tay cậu hiện đang bị hắn nắm rất chặt. Thở hắt khi thoát được, cậu nhanh chóng đi vào trong.

– Nhìn cái gì. – Hắn trừng mắt với đám người nhiều chuyện nãy giờ. Mọi người không dám nói gì, chỉ quay lại bàn ăn của mình.

Hậm hực bưng tách cafe  ra cho hắn, tiệm thiếu gì người, sao nhất thiết phải là cậu chứ. Hắn cười thầm trong lòng khi thấy vẻ bất mãn của cậu. Cái môi kia, sao cứ chu ra như thế chứ, muốn cắn quá đi.

Mãi lo liếc nhìn hắn, cậu vấp phải chân ghế, làm tách cafe đổ hết lên người hắn. Cơ hội đến rồi, sao không nắm giữ chứ.

– Làm ăn kiểu gì vậy hả ? Quản lý đâu, ra đây nói chuyện với tôi mau. – Hắn tức giận quát tháo ầm ĩ trong khi cậu chỉ biết chết trân ra đó.

– Xin lỗi, thực sự rất xin lỗi ngài, chúng tôi sẽ nhanh chóng đền cho ngài một tách khác. – Cô quản lý cúi đầu xin lỗi rối rít. – Mau lau cho ngài ấy đi Yuho. – Cô không quên quay sang nhắc nhở cậu. Vội vã cầm khăn lau cho hắn, cậu ngượng chín mặt, đổ ở đâu không đổ lại ngay “vị trí chiến lược” này chứ.

– Tôi không cần. Đuổi việc cậu ta mau. – Cố nén cười khi thấy gương mặt đỏ lự của cậu, nhưng hắn vẫn cố tỏ vẻ tức giận. – Nếu không, Kim Jaejoong này sẽ phá nát quán các người đấy.

– Tôi… – Quản lý bối rối khi nghe tên hắn. Nhà họ Kim thì ai mà không biết chứ, ở Hàn Quốc, đúng đến hắn là đụng đến ổ kiến lửa rồi. –Yunho à, tôi xin lỗi. Cậu đã làm việc được một ngày, coi như đây là tiền công của cậu. – Cô đưa tiền cho cậu, không nhiều nhưng là những đồng tiền đầu tiên cậu kiếm được. Dừng mọi việc của mình lại, cậu nhận lấy số tiền đó.

Khóe mắt cậu hiện giờ dường như đã đỏ lên hết. Công việc này, cậu đã rất khó khăn mới kiếm được. Chỉ vì hắn, mà cậu đã mất tất cả. Hất mạnh ly nước trên bàn vào mặt hắn, cậu mím môi nhìn hắn rồi bỏ đi.

.

.

Đập mạnh xấp tiền xuống bàn, hắn tức tốc chạy theo cậu. Cảm xúc của hắn lúc này là sao nhỉ ? Tại sao lại cảm thấy lòng có cái gì đó nghèn nghẹn khi thấy đôi mắt hoen đỏ của cậu. Tội lỗi chăng ? Có phải vì thế mà hắn không để ý đến thể diện nữa, chỉ muốn chạy theo cậu ?

– Yunho… – Hắn kéo ngược cậu lại. Mặt cậu hiện giờ, còn ướt hơn cả hắn khi bị tạt nước nữa. – Cậu … sao vậy ? – Bình thường cậu rất ngang bướng mà, chỉ chút việc cỏn con này, sao lại khóc được chứ.

– Biến đi. Anh biến đi. Tôi không muốn thấy mặt anh nữa. Tại sao không để tôi yên chứ, tôi có làm gì đắc tội với anh. Anh có biết tôi đã khổ sở thế nào mới tìm được công việc đầu tiên không ? – Cậu đẩy mạnh hắn sang một bên.

– Cậu cần tiền vậy sao ? Coi chừng – Kéo cậu vào lòng mình khi thấy một chiếc xe tải chạy ẩu xẹt qua trước mặt cậu, hắn đang lo lắng sao ?

– Phải … – Quăng vào mặt hắn một chữ, cậu bỏ đi, trước khi đi không quên tặng hắn một cái đá vào ống quyển.

– Này đứng lại … – Hắn ôm chân mình gọi lớn, nhưng con gấu nào để ý tới, bỏ đi một mạch.Vừa đi, cậu không quên rủa xả hắn.

/Kim Jaejoong chết tiệt. Sẽ có một ngày, tôi cho anh vào ngoặc, khai căn cả gia đình anh cho anh chết không có đất chôn, trị tuyệt đối hết cả nhà anh, cho anh vô nghiệm, tuyệt tử tuyệt tôn. Đáng chết./

Về đến kí túc xá, cậu đóng sập cửa, giam mình trong phòng. Nằm trên tấm nệm dày mà cảm thấy ấm ức. Trước giờ Yunho được sống trong nhung lụa, luôn được daddy bảo vệ và che chở, không ngờ rằng xã hội lại phức tạp như vậy. Sự mệt mỏi cùng những suy nghĩ trong đầu cuốn cậu vào giấc ngủ sâu.

Đêm dài … không mộng mị …

~*~*~

Ba tiết học buổi sáng trôi qua chán ngắt đối với hắn. Nhịp nhịp tay theo một giai điệu nào đó, hắn thấy khó chịu. Jung Yunho không đi học. Mới buổi thứ hai đã vắng rồi, đồ gấu lười.

Bạn bè quan tâm nhau là chuyện thường phải không ? Vì thế nên Kim Jaejoong  này mới đến cái kí túc xá tồi tàn này xem cậu có chuyện gì, chứ không phải lí do gì khác đâu. Nhưng mà cứ nghĩ tới việc con vật nặng 60 kg, rơi tự do từ độ cao 50m với gia tốc 5m/s2, lấy gia tốc trọng trường là 10m/s2 thì độ biến dạng sẽ ra sao ? Chỉ nghĩ thôi đã rùng mình rồi.

– Yunho … – Gõ cửa căn phòng tồi tàn cuối hành lang, nơi này người ở được sao ? Cậu mở cửa, vừa nhìn thấy hắn đã đóng mạnh cửa lại. – Ah … – Hắn hét lên đau đớn khi bàn chân bị kẹt giữa cánh cửa.

– Này, có sao không ? – Cậu dùng chân lay lay đống thịt đang ngồi dưới sàn kia.

– Đừng giả vờ. Này, này … Đau thật à ? – *gật gật* – Haishhh, đứng lên vào đây. – *lắc lắc* – Sao ? Không đi được à – *gật gật* – Vậy tôi dìu anh vào.

Khom người đỡ lấy một bên tay của hắn, đúng là chân hắn có bị đập thiệt, chắc không phải xạo đâu. Dìu hắn đi đến ngồi xuống tấm nệm, híc phòng kí túc xá thì làm gì có giường cao hay bàn ghế mà cho hắn ngồi chứ, cậu nhanh chóng chạy đi tìm cái gì đó trong mớ đồ hỗn tạp nơi vali.

– Nè, xin lỗi nha, cởi giày ra đi, tôi thoa dầu cho anh. – Trở lại với chai dầu trên tay, Yunho cảm thấy mình tội lỗi dâng trào.

– Cám ơn em. – Hắn cười nhẹ với cậu, nhưng sau lưng lại lấp ló cái đuôi cáo đang ngoe nguẩy. Phòng tối, chỉ có hai người, một con gấu ngây thơ  và một con cáo đẹp trai, thì có gì xảy ra nhỉ ? Khó nói lắm.

– Lỗi của tôi mà. – Chân hắn đỏ lên hết rồi, tội quá. Cậu nào có biết, mấy thứ này chỉ là vặt vãnh với hắn, tập luyện karate, hắn từng bị nặng hơn nhiều cơ. – Anh… đỡ chưa ?

– Cũng đỡ đỡ rồi. – Hắn vờ nhăn mặt. – Mà em rành những cái này nhỉ.

– Thằng Su em tôi nó ở nhà hiếu động lắm, đá bóng cứ bị thương mãi vì thế tôi chăm sóc nó nhiều nên cũng quen thôi. – Cậu không nhìn hắn, vẫn chú tâm vào việc làm của mình.

– Vậy umma em đâu ? – Hắn ngạc nhiên.  Thì ra cậu còn có em trai nữa sao ?

– Umma … mất trong một vụ tai nạn… – Không gian vốn đã nhỏ hẹp nay còn tĩnh lặng hơn. Đôi khi, im lặng không phải là không có gì để nói, mà là có quá nhiều thứ nhưng không biết phải nói ra sao.

– Anh xin lỗi. Vậy là cậu chỉ còn duy nhất Su là người thân sao ? Appa em đâu ? – Hắn muốn điều tra về Yunho nhiều hơn. Tối qua hắn thật sự rất bực bội khi Yoochun quăng cho hắn một  xấp giấy trắng về hồ sơ thân phận cậu.

– Appa tôi … Trong nửa năm, tôi phải đem 500 ngàn đô mới có thể về được. Tôi … – cậu ngập ngừng.

Hắn kéo mạnh Yunho vào lòng để ngắt ngang câu chuyện. Cậu thật sự rất đáng thương.

– Được rồi. Anh hiểu rồi, đừng nói nữa. Nếu em cần tiền, anh sẽ giúp em, với một điều kiện.

 

end chập 2.

p/s: từ chập này tớ thấy tính cách yun có vẻ hơi yếu đuối …có lẽ au chỉ chú trọng vào pink nên tính cách uke mình thấy hơi yếu đuối sao á…hy vọng không bị rd ném đá a…

Advertisements

22 responses

  1. ” Với lại, anh là dê trẻ, không phải dê già em nhé.” ss đến nản với trình tự tin + mặt dày của Jae mế thôi, hahahhaa
    cái đoạn quán cafe tội Yunquá, hix, lần đầu bé chịu uất ức như vậy ah…..thương quá
    cha bé đúng cáo già , đúng là cha vợ với con rể một đôi, haish…

    Tháng Ba 8, 2013 lúc 4:44 sáng

    • hihi…sau này càng lúc càng tội yun cưng á…

      Tháng Ba 8, 2013 lúc 5:23 sáng

  2. ngomaiphuong

    ss muốn nữa e iu ơi , k biết đâu bắt đền e đó hu hu hu nhanh up tiếp đi k ss khóc ngập lụt ngà con rể ss hu hu hu hu

    Tháng Ba 8, 2013 lúc 5:09 sáng

    • ss thông cảm,chẳng lẽ em up một lúc mười chập luôn hả ss?up rồi mai mốt không có nữa đâu á.vì ss comt cho em nhiệt tình thế này,tối nay em up tiếp chập 3 ss nhé.hihi

      Tháng Ba 8, 2013 lúc 5:22 sáng

      • ngomaiphuong

        ú chịu đâu up 2 chap luôn đi e iu nhé =))

        Tháng Ba 8, 2013 lúc 5:23 sáng

  3. hehe yun cũng kết jj rùi. chưa chi đã ngồi làm gối ôm cho người ta cả buổi học rùi
    hóng chap mới của ss 😀

    Tháng Ba 8, 2013 lúc 5:24 sáng

  4. Con Trai quốc dân và con dân quốc tế =]]]]]
    Ss ơi e muốn nữa cơ!!!! Một ngày 2 chap đi ạ!!!

    Tháng Ba 8, 2013 lúc 5:27 sáng

  5. chết với mấy người mất thôi…mấy người đòi hỏi fic một ngày ba chập có mà lấy đâu ra fic mà đọc nhỉ?? hazzz…

    mà thôi,vì hôm nay là 8/3….mình lại đang ế nên rảnh rỗi…post fic tặng mấy người vậy.
    chiều nay khoảng 3h sẽ post tiếp chập 3…khoảng 7,8h tối sẽ post tiếp một fic mới và 2 fic cũ kia…kèm thêm một chập fic này nữa…ok rồi chứ???

    ôi…ôi…mình thật là cao cả….há há…

    Tháng Ba 8, 2013 lúc 5:53 sáng

  6. ko có sao đâu ss…..mà có vẻ anh jae hiểu nhầm ah….có khi nào hiểu là ba yunnie nợ 1 khoản tiền bắt bé gánh vác ko ta ~~~~

    Tháng Ba 8, 2013 lúc 6:07 sáng

    • có khi thế á…anh jae thì hay rồi…trí tưởng tượng cứ thế bay cao…bay xa…bay mãi…hehe

      Tháng Ba 8, 2013 lúc 6:43 sáng

  7. Fic pink đok rất thích ss ui =)))))))))))))) Dù e cũng là chủ nhà cơ mà mẹt dày đòi ss up nữa cơ ..nhìu lên ss ui =)))))))))))))))))
    Yun dễ thương quá xá lun , KJJ trong này cũng chấp nhận dc =)))))))))))))))
    Fic này câu từ nào cũng rất hài =))))))))))))) đok giải trí là tuyệt cú mèo á ss (y)
    .
    SS ui nhanh nhá ….hay ss * thỏ thẻ * ss sửa đến đâu cho e đok trk đến đó đi =)))))))))))) e tò mò quá ss ui =))))))))))))))) hình như Thần Dớt nhào nặn e vô tình cho quá nhiều tính tò mò ùi =)))))))))))))))))))))))

    Tháng Ba 8, 2013 lúc 6:13 sáng

  8. thôi để ss up hết lên luôn nhé…dù sao cũng là mồng 8/3…hiếm khi mọi người lại thích fic này đến thế…hehe

    Tháng Ba 8, 2013 lúc 6:44 sáng

    • hehe…cơ mà ss tính up tù tì lun ý ạ …k sao ah , e chỉ mè nheo thế thui , toàn quyền là ở ss ý ^^
      E tính bữa nay đáng phải viết quá 8/3 tặng mn …nhưng vì mấy bữa bận quá k có chữ gì ..thui đành khất khi khác vậy ^^
      Cố lên ss nhé ..à , tối e sẽ send như hôm bữa ns ss nhé ^^

      Tháng Ba 8, 2013 lúc 6:46 sáng

      • đúng đó.send đi.trong lúc chờ em,hôm qua ss lại ver xong một bộ đam nữa rồi…hehe

        Tháng Ba 8, 2013 lúc 7:00 sáng

  9. hihihi đọc mà cười đau bụng lun hehe mà pải cố gắng k dám cười lớn nữa chứ xung quanh bảo mình cười ngu chứ
    a yun mới gặp thui mà có nguy cơ bị mần thịt sớm wa ui hehe mà công nhận mức độ ngây thơ của a yun thấy sợ lun **ôm nai bambi đi ngủ ***
    ai nha h cg mun ôm a đi ngủ wa đi =))))
    ^_^

    Tháng Ba 8, 2013 lúc 6:52 sáng

    • uhm…fic này mình cũng thấy yun ngây thơ dễ sợ….kiểu này chắc chắn sớm bị anh yun mần thịt thôi à…sắp rồi…haha

      Tháng Ba 8, 2013 lúc 7:01 sáng

  10. oa cuối cùng ss cũng ra chập mới Yun cũng không yêu lắm vì là công tử con nhà giàu bảo bối của apa nhà bạn ý mà yun trong nì cưng kinh lên được yêu lắm nêu KJJ mà dám hành hạ anh trong này thì ss ui nhớ phải hành hạ JJ đó ss nah

    Tháng Ba 8, 2013 lúc 9:29 sáng

    • ss không làm bộ này em iu…ss ver lại thôi mà….hehe

      Tháng Ba 8, 2013 lúc 10:11 sáng

  11. gem

    “Sau một hồi sắp xếp, hiện giờ cậu đang ngồi trên đùi hắn, lưng dựa vào ngực hắn và hai tay hắn thì ôm trọn vòng eo cậu từ phía sau” —> ss đang thắc mắc….2 LÃO NÀY LIỆU CÓ P ĐANG NGỒI TRONG LỚP HỌC KO ?….=)))…mà còn mang cả Nai bambi theo ngủ cùng nữa…làm ss lại liên tưởng đến bạn Nai của Yun…ko bít bạn Yun còn giữ em ý ko nữa =.=
    “Kim Jaejoong chết tiệt. Sẽ có một ngày, tôi cho anh vào ngoặc, khai căn cả gia đình anh cho anh chết không có đất chôn, trị tuyệt đối hết cả nhà anh, cho anh vô nghiệm, tuyệt tử tuyệt tôn. ” —> Muahahaha…đọc đến đoạn này mà ss cười phá lên…chửi hay…ko hổ danh là Jung Yunho =)))))))))))))))))

    Tháng Ba 8, 2013 lúc 3:44 chiều

    • hehe…em cũng ấn tượng mấy câu ” ranh ngôn” trong này lắm ss ui.yun nhìn thế chứ cũng lòng dạ sắt đá lắm á…hehe.không đùa đk với yun đâu.

      Tháng Ba 9, 2013 lúc 3:01 sáng

  12. Ôi gấu bếu của tôi tội nghiệp quá con heo boo cứ đợi đó quân tử trả thù 10 năm chưa muộn hahaha * khụ khụ chém đó *

    Tháng Bảy 30, 2015 lúc 5:55 sáng

  13. Hố hố hố chuyện này hay quá

    Tháng Bảy 30, 2015 lúc 5:59 sáng

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s