"Nếu tôi mất đi tất cả, tôi vẫn còn Changmin bên cạnh mình." – Yunho

[Jaeho ver] Hợp đồng osin chập 10

Chập 10.

.

.

.

11

 

 

Vòng tuần hoàn của ngày trước lại được diễn ra. Jaejoong mỗi ngày đi làm, cố gắng thức dậy và trở về thật sớm, nhưng không thể chạm mặt Yunho dù chỉ một lần. Cậu như tan biến khỏi cuộc đời anh. Cho đến một ngày…

“JJ TRÊN ĐÀ PHÁ SẢN !!! LIỆU ‘HOÀNG TỬ GIỚI KINH DOANH’ KIM JAEJOONG CÓ THOÁT RA KHỎI BỜ VỰC THẲM NÀY ???!!!”

Trang đầu của tờ báo kinh tế bị vò nát bởi đôi bàn tay mảnh khảnh trắng ngần, Yunho không tin vào mắt mình. Kim Jaejoong… !!!

Daddy, daddy chắc chắn có thể giúp cậu. Chỉ cần một lời nói của ông, đầu tư vốn vào JJ sẽ có thể giúp được Jaejoong.

– Daddy… – Khó khăn lên tiếng, cơ thể cậu không ngừng run rẩy.

– Yunho ? Con gọi cho ta, có nghĩa là đã vi phạm hợp đồng, như vậy là con chịu thua à ? – Yunho gọi cho ông, vậy là cậu và Jaejoong đã… ?

– Thua cũng được. Lấy chồng cũng được. Dad muốn con làm gì cũng được, nhưng con chỉ xin dad một điều, một điều thôi. Từ nhỏ đến giờ con chưa bao giờ van xin dad, coi như đây là lần đầu đi. – Giọng cậu khẩn thiết, nghẹn ngào như sắp khóc.

– OK. Bình tĩnh đi. Nói cho dad nghe, là chuyện gì ?

– JJ, dad hãy đầu tư vốn vào JJ, tất cả mọi chuyện sau này, con sẽ đều nghe theo dad. – Nước mắt trào ra, bản hợp đồng, sự ràng buộc cuối cùng giữa cậu và hắn, kết thúc sao nhanh quá !!??

– Được rồi. Dad biết rồi, con mau về Mỹ đi. – /Yunho, con đã yêu người đó đến mức độ này sao ? Có thể hy sinh tất cả vì nó, có đáng không ?/

Tiếng điện thoại vừa dứt cũng là lúc cậu ngã khuỵu xuống nền đất. Jaejoong, đây là điều cuối cùng em có thể làm cho anh. Quên Min Ah và sống tốt hơn, hạnh phúc nhé…

Cậu trở về nhà với bộ dạng không thể tiều tụy hơn. Đây là lần đầu tiên từ sau ngày cậu bị bắt cóc, cậu và Jaejoong gặp nhau.

Thân thể hắn như bất động khi thấy sự xuất hiện của cậu. Đôi chân không tự chủ được mà bước đến gần cậu, từng bước một. Bàn tay hắn run run đặt lên má cậu để biết rằng điều này là sự thật.

– Yunho… – Lời nói nhẹ nhàng, tựa như ngọn gió thổi qua.

– Tôi muốn bỏ hợp đồng. – Cố lấy lại tinh thần, cậu không thể nao núng lúc này được, Jaejoong đã quá mệt mỏi vì phải chống chọi những ngày qua rồi. Đôi mắt thâm quầng, má hóp lại, tim cậu như thắt lại khi thấy hắn như vậy. Nếu bây giờ cậu không dứt khoát, sẽ không giúp được hắn, ngược lại sẽ là gánh nặng cho hắn.

– Tại sao ??? – Hắn gần như hét lên.

– Bây giờ anh đang trên bờ vực phá sản, liệu có lo được cho bản thân, nói chi là 500 ngàn đô của tôi. – Cậu nói nhẹ tênh. Có ai đã từng nói rằng, Yunho là một diễn viên giỏi ?

-Cậu thực sự nghĩ thế ư? Cậu là người xấu xa đến thế ư?-Kim Jaejoong điên loạn.

-Chứ anh nghĩ sao?-cố gắng nhấn mạnh từng chữ.

– Hiểu rồi. – Hắn buông thõng tay mình. – Nếu cậu muốn, cứ đi đi. CÚT ĐI TRƯỚC KHI TÔI ĐÁNH CẬU. – Hắn tức giận, điên cuông đập phá mọi thứ.

 

Cắn môi khi thấy hắn điên loạn như thế, bàn tay siết chặt đến độ muốn bật máu, cậu quay đầu bước đi. Nếu còn ở lại, cậu sợ rằng sẽ nghe theo trái tim mình mà ôm lấy người đó mất.

 

 

Đó là lần cuối cùng, cả hai gặp nhau.

 

~*~*~

 

 

Hoa Kỳ. 3 tháng sau.

 

 

Tuyết rơi trên những con đường phồn hoa tại New York. Thân ảnh nhỏ núp sau chiếc dù trong suốt, từng đoàn người cười nói vui vẻ đi lướt qua cậu.

Chợt nhớ ra hôm nay là ngày gặp mặt “vị hôn phu” của mình, tim Yunho đau sao ? Không đúng, cậu đã đánh mất thứ đó từ một khoảng thời gian dường như rất lâu rồi, chính cậu cũng không nhớ rõ. Người đó, đang giữ nó.

– Yunho… – Tiếng gọi của một ai đó. Thân thể phía dưới chiếc dù không ngừng run rẩy.

Jaejoong, là anh phải không ?

Lắc đầu để xua tan đi cái ý nghĩ không thực tại đó, đôi môi hồng phiết lên thành một nụ cười nhẹ.

Ảo tưởng.

Đến chính bản thân còn cười nhạo mình, có phải rằng đã lụy đến phát điên rồi không ? Nơi đất lạnh và cô độc này, có phải đã khao khát tình thương đến độ sinh ra cái mộng tưởng điên rồ rằng hắn đang hiện diện nơi đây.

Dẫu nghĩ rằng chỉ là một giấc mộng, nhưng sao trái tim cứ thôi thúc quay đầu lại để hoàn thành giấc mộng đẹp này, trong khi lý trí lại không ngừng tự thức tỉnh bản thân. Mâu thuẫn.

– Yunho…

Thứ âm thanh này là thuốc độc, là bùa mê. Không đúng, không thể nghe thêm được nữa. Bàn tay mảnh khảnh siết chặt cây dù – thứ duy nhất làm điểm tựa cho chính mình lúc này, đôi chân chậm rãi bước đi trong tuyết lạnh. Tuyết lạnh, hay trái tim lạnh giá ?!

– Đừng đi.

Hơi ấm quen thuộc đang bao phủ lấy khuỷu tay, lan nhanh khắp từng tế bào. Đau, chính là cảm giác báo hiệu cho sự sống lại của trái tim đã chết lặng bao ngày qua. Thứ hơi ấm như ngọn lửa sưởi ấm người khác trong ngày đông giá lạnh của nơi thanh thị phồn hoa.

Lặng! Quay đầu và đối diện. Bỏ chạy và trốn tránh. Cuộc sống luôn cho con người lựa chọn, nhưng trớ trêu rằng lại không cho con người biết được nên thực hiện bằng cách nào.

Chiếc dù trên tay đã rớt xuống từ bao giờ, những bông hoa tuyết bay lất phất vương lại trên những lọn tóc đen mượt mà.

Ôm chặt lấy người trước mặt, như sợ vuột mất một thứ quý giá, khoảnh khắc này sao mà đáng giá quá. Ước chi thời gian ngưng đọng, để phút giây này được tồn đọng mãi.

Người ta có thể tượng tượng cuộc gặp mặt này là một thước phim dài lãng mạn. Một ngọn lửa tình yêu nhen nhóm trong màu trắng xóa của tuyết. Nhưng – nhiều khi Yunho ước rằng cuộc đời sẽ không tồn tại từ ngữ này – sao cậu chỉ cảm thấy vết rách ngày trước đang từng chút một trở lại.

– Anh có thể buông ra được rồi. – Không biết hiện tại trời lạnh như thế nào, là bao nhiêu độ, chỉ biết rằng nước mắt của Yunho như đã đóng băng cũng với tuyết.

– Không thể buông. – Lời nói kia, là đùa thoáng qua hay là thật lòng.

/Jaejoong, liệu có bao giờ trái tim anh thật sự có tôi, hay chỉ là một con rối để anh có thể xoay chuyển. Gặp mặt tôi, giúp đỡ tôi, ân cần quan tâm tôi, thực chất tất cả chỉ là để lấp đi nổi đau trong lòng anh. Jung Yunho này, thật ra chỉ là một kẻ thế thân không hơn không kém. Đến giờ phút anh nói không thể buông tôi ra, hạnh phúc làn tỏa trong trái tim tôi, sưởi ấm tôi, dủ chỉ trong chốc lát, nhưng nó vẫn không đủ lớn để làm tảng băng trong tôi tan chảy, bởi lẽ chiếc nhẫn kia anh vẫn còn giữ. Anh nói không thể buông tôi ra, cớ sao lại dịu dàng nhìn vào chiếc nhẫn trên tay, có phải nó để gợi nhắc kí ức trong anh quay về, rằng ngày đó anh và Min Ah đã từng như thế này…/

Đẩy mạnh Jaejoong ra, cậu phủi đi những bông tuyết trên người mình. Đau khổ nhìn hắn trước khi quay bước đi, phải chi vết thương trong tim ngày đó như những dấu chân trên tuyết, dần dần bị phai nhòa, thì tình yêu này đã không day dưa đến ngày hôm nay.

Vương vấn làm chi để tim thêm đau ? Cố gắng thay đổi bản thân, tóc cũng đã nhuộm lại thành màu đen, chỉ để cố gắng quên đi hắn. Nhưng dường như mọi nỗ lực đều phút chốc tan biến. Tình yêu, là một thứ đáng sợ.

~*~*~

Nhà hàng sang trọng vắng người bởi lẽ nó đã được bao trọn cho buổi gặp mặt ngày hôm nay. Trống trãi, cũng giống như tâm trạng của Yunho bây giờ vậy. Ánh mắt nhìn mông lung đến một điểm nào đó, hình ảnh hắn đứng dưới cơn mưa tuyết vẫn còn hiện ẩn trong đầu cậu. Đồ ngốc,cậu đã để lại chiếc dù cho hắn, vì thế đừng để bị lạnh nữa.

– Yunho, con sao vậy ? – Ông Kim lay cậu khi thấy cậu như người mất hồn. Từ ba tháng trước khi trở về, cậu dường như sống như một cái xác khô. Học tập, làm việc, nhưng không có cảm xúc.

– … – Lắc nhẹ đầu, cậu cố nặn ra một nụ cười. Yunho luôn tiết kiệm lời nói hết mức có thể từ khi trở về đây. Một Yunho linh động, tươi cười như đã biến mất, chỉ để lại một người u sầu.

– Ông Kim, chào ông. – Ông Jung khều nhẹ cậu ngụ ý bảo cậu đứng dậy. Cuối đầu chào một cách lễ phép, dù sao đây cũng là “bố chồng tươi lai” của cậu, hơn nữa lại là người có ơn với gia đình, dù muốn hay không cậu cũng phải đối xử một cách kính cẩn nhất.

– Chào ông. Ừm, Yunho ? – Cười hiền nhìn Yunho, ông âm thầm đánh giá cậu. Đối với ông, chỉ duy có người trước mặt xứng đáng làm dâu nhà họ Kim, đó là lí do ông sắp đặt tất cả mọi chuyện cho đến ngày hôm nay.

– Vâng, chào ngài. – Lịch sự cười lại với ông, cảm giác này là gì ? Thân quen và ấm áp, giống như hắn vậy, cả gương mặt cũng  có nét giống.

– Người nhà cả, gọi bác đi con. Con trai bác nó bận việc nên đến hơi muộn, xin lỗi ông và Yunho . – Ông Kim ngồi xuống ghế thở dài. Đây là cơ hội cuối cùng, nhất định phải thành công. – À, nó đến rồi kìa. – Tay ông chỉ theo hướng người con trai lịch lãm đang bước vào.

Dáng người này, trang phục này. Không thể nào, không thể là Jaejoong được. Chỉ là người giống người thôi, vị hôn phu của cậu không thể là hắn được. Đồng tử mở to hết mức có thể, hoang mang và run rẩy nhìn người đang cúi chào dad, số phận, làm ơn đừng trêu chọc cậu như vậy nữa.

Kính đen được gỡ xuống, đôi mắt nâu nhìn thẳng vào cậu như soi thấu tâm can. Lúc này, Yunho nên cười hay nên khóc đây ? Đây là duyên phận hay là trò đùa của định mệnh ? Không khí, sao ngột ngạt quá.

Chạy trốn ??!!

Không để ý đến việc mình sắp làm sẽ là vô lễ, Yunho bước nhanh ra khoảng không nghẹt thở này.

– Yunho… Đừng chạy nữa… Yunho à…

Cậu nghe có tiếng gọi mình. Chẳng lẽ đối với hắn sự lừa dối này còn chưa đủ sao ? Gọi cậu để làm gì chứ ?

– Đừng chạy nữa… – Jaejoong bắt kịp cậu, kéo ngược cậu lại. – Trời lạnh lắm, đừng như thế nữa. – Cởi áo khoác ngoài của mình, mặc kệ cái giá lạnh của mùa đông, hắn khoác nó lên người cậu.

– Tránh ra !!! Ở đây, anh không cần đóng kịch nữa. – Vung tay làm rớt chiếc áo xuống nền đất trắng xóa, từng dặn lòng sẽ không được để lộ sự yếu đuối trước mặt hắn, cớ sao giờ phút này nước mắt lại rơi ? Nước mắt cuối cùng lại trở thành món quà vô giá cho những thứ người ta gọi là thử thách.

– Anh không đóng kịch. Yunho à, nghe anh nói đi. – Ôm chặt cậu vào lòng, cơ thể không ngừng run rẩy của người đối diện làm hắn đau.

– Anh muốn nói gì ? Tất cả mọi chuyện hôm nay đều là sự sắp đặt trước của các người.  Các người xem tôi là gì chứ ? Quân cờ cho các người điều khiển ? Gặp gỡ, giúp đỡ, những cử chỉ ân cần dịu dàng… tất cả chỉ là giả dối. Rốt cuộc, sau tất cả mọi chuyện cái gì là sự thật ? Anh nói đi…

/Tình yêu này, nỗi đau này là sự thật…/

– Yunho àh… Anh xin lỗi. Nhưng anh có thể thề rằng, anh thật sự yêu em. Đánh mất rồi mới biết trân trọng những gì mình đã có, sau khi em bỏ đi, anh không ngừng phát điên lên. Min Ah, thật sự đã phai nhòa trong anh từ lâu, chỉ có em… Những lời anh nói ngày hôm nay, đều là sự thật. Yunho ah… – Siết chặt vòng tay hơn, đây là lần đầu tiên Kim Jaejoong cảm thấy lúng túng khi đối diện với một người

– Nói xong rồi đúng không ? Tôi đi được rồi chứ. – Cái lạnh của mùa đông lúc này sao có thể lạnh bằng lời nói của Yunho. Khi có quá nhiều nỗi đau, con người ta sẽ quên mất đi cái yêu thương thật sự.

Người đã đi, cớ sao mãi đứng nhìn ? Bóng lưng run rẩy bị che phủ dưới tuyết lạnh. Muốn được chạy đến ôm một cái, hay đơn giản chỉ là khoác một chiếc áo, nhưng sao đôi bàn chân lại cứ chôn vùi trong tuyết mãi.

~*~*~

– Jaejoong, thành công không ? – Nhìn bộ dạng thất thiểu của hắn, Hyun Joong thừa biết là đã thất bại, nhưng cứ thích hỏi, ai bảo dám đem giấu con rái cá của hắn. Hyun Joong này nợ dai chứ chưa bao giờ xù ai, vì thế giờ phải trả.

Mà nói chưa nhỉ ? Sau khi nghe tin hắn qua Mỹ tìm cậu, cả 6 tên còn lại đều kéo sang Mỹ. Trước là để đi chơi cho vui, nhưng thật chất là nhìn bộ dạng thất bại thảm hại của hắn.

– Đừng nói anh em tao không giúp mày nha Jaejoong, nhìn mày là thấy thất bại thảm hại rồi. Tệ quá. – Yoochun lắc đầu khinh thường. Ai bảo, hắn biết Junsu là em trai của Yunho nhưng lại không nói, báo hại Yoochun phải nghi ngờ con cá heo của mình.

– Jaejoong hyung, anh hai em là người đã yêu thì yêu rất thật tình. Nhưng khi đã buông tay thì sẽ rất dứt khoát, dù có đau đến mức độ này cũng sẽ vờ cứng rắn. – Junsu an ủi.

– Nhưng… Chúng ta có thể lợi dụng điểm yếu của cậu ấy. – Câu nói của Young Saeng làm mọi người chú ý. – Đó là rất thương người. Đây là ưu điểm chết người của cậu ấy.

– Ồhhhhh… – Tất cả mọi người thán phục.

– Nhưng chúng ta nên làm thế nào ? – Kibum nhíu mày suy nghĩ.

– Chúng ta nên sử dụng khổ nhục kế. – Hyun Joong búng tay đắc ý nói. Thôi mà cũng nhờ hắn, anh và Young Saeng mới giải tỏa được hết khúc mắc, coi như cũng có công lao đi.

– Khổ nhục kể ? Là sao ? – Jaejoong mắt sáng rỡ lên, khoác vai Hyun Joong chờ đợi.

– Chán hyung ghê. Khổ là đau khổ, nhục là nhục nhã, kế là kế sách. Có nghĩa là cái kế này sẽ khơi gợi lên sự nhục nhã và đau khổ của hyung đó. – Changmin phân tích.

– OK OK… chúng ta sẽ làm thế này… thế này… và thế này nữa… OK ??? – Hyun Joong bắt đầu vạch kế hoạch.

– OK. – Mọi người đồng thanh tán thành.

– Khổ nhục kế : Kế hoạch chinh phục vợ của Kim Jaejoong-Kim hồ ly. Lần này, em sẽ phải ký với anh giấy đăng kí kết hôn, không phải là hợp đồng nữa. Yunho, em chết chắc rồi. HAHAHAHA. – Hắn ngửa mặt lên trời cười lớn.

– Thôi đi ngủ. – Mọi người bỏ lên phòng để lại tên điên dưới phòng khách.

Ngày mai, kế hoạch sẽ bắt đầu.

.

.

.

end chập 10.

p/s: vì mạng lag quá nên saka chỉ có thể up 2 chập fic này thôi,mấy fic kia mai saka bù nhé.

10 responses

  1. Hachac. Kh0ng pjet may quan su quat mo nay cho kim ho ly nay kaj “kho nhuc ke” gj k pjet nua . Haiz ten ho kim kja . Gjo thay h0j han chua . Ai pao de be chay ve chu .

    Tháng Ba 12, 2013 lúc 12:51 chiều

    • hắc…đọc cái khổ nhục kế của ổng mà cười răng cắn cả vào lưỡi…hehe…

      Tháng Ba 13, 2013 lúc 2:02 sáng

  2. yunnievampire

    hắc hắc không bít ông Jae sẽ bị mí thèng kia hành thế nào đây
    cho ông chít dám làm Yunnie của tui đau khổ
    mong mãi mứi đến ngày ông Jae bị hành sướng quớ *nhảy nhảy* =]]]]

    Tháng Ba 12, 2013 lúc 1:05 chiều

    • mấy thằng kia thyeo sang ăn bám thôi à…ông jae lại còn bị mắc mưu nữa chứ…hehe.hài lắm á

      Tháng Ba 13, 2013 lúc 2:02 sáng

    • ôi trời…ông jae bị hành buồn cười lắm á

      Tháng Ba 13, 2013 lúc 4:48 sáng

  3. có thể chờ mong một hạnh phúc vẹn toàn…

    Tháng Ba 12, 2013 lúc 1:54 chiều

    • yên tâm…chắc chắn rồi…haha…không lấy đk người sống nhưng jae lấy người chết đó.hehe

      Tháng Ba 13, 2013 lúc 2:03 sáng

  4. gem

    KJJ…anh có bạn bè tốt quá a~ ” Sau khi nghe tin hắn qua Mỹ tìm cậu, cả 6 tên còn lại đều kéo sang Mỹ. Trước là để đi chơi cho vui, nhưng thật chất là nhìn bộ dạng thất bại thảm hại của hắn.:” =))…nhưng mà cũng may họ còn nghĩ kế sách cho anh dành lại Yunnie đấy…>””<

    Tháng Ba 12, 2013 lúc 2:23 chiều

  5. cuối cùng lão nì cũng phải nến thử cảm giác của Yun vui à nha

    Tháng Ba 13, 2013 lúc 2:56 chiều

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s