"Nếu tôi mất đi tất cả, tôi vẫn còn Changmin bên cạnh mình." – Yunho

[ Jaeho ver] Hợp đồng osin chập 11

Chap 11.(trời ạ,chập này có cả binh pháp tôn tử…)

.

.

.12

 

 

 

Ngày 1 : thảm thương.

 

Điều kiện cần : Sách có câu : đẹp trai không bằng chai mặt. Vì thế kế hoạch hôm nay sẽ là đuổi không đi, đánh không chạy, mặt phải dày hơn mặt đường. Đây là chữ “nhục” trong khổ nhục kế.

 

Yêu cầu : bỏ qua tự trọng, đánh vào điểm yếu của đối phương, kiềm chế bản chất sắc lang trong người, nói chung là làm thế nào mà thấy mặt mình dày nhất nhưng không được động vào cơ thể đối phương. Binh pháp tôn tử có nói : địch bất động, động ta địch à nhầm địch bất động, ta bất động, cho nên trừ khi là Jaejoong chủ động, hắn chỉ được dừng ở việc nắm tay hoặc cao lắm là ôm eo.

 

Mục đích : tiếp cận, tạo đà để thực hiện việc làm hòa cho ngày thứ 2.

 

Thực hiện :

 

Buổi sáng.

 

– Yunho à, đi ăn sáng với anh đi. – Hắn đứng trước cửa nhà cậu, cầm bó hồng trắng kêu réo um sùm.

 

– Yunho à, con ra ngoài đi, nếu không hàng xóm kéo đến mắng vốn chịu không nổi đâu. Daddy sống ở Mỹ đã lâu, thông thạo tiến Mỹ, nhưng người ta bắn rap dad nghe không nổi. – Ông Jung khổ sở nhét bông gòn vào lỗ tai mình. Tính đến giờ, hắn đã đứng 1h30’25” rồi vẫn chưa chịu đi.

 

– Quản gia, thả chó. – Câu ngàp dài, buông một câu.

 

– Thiếu gia à, đây là con thứ 20 rồi. Người ngoài kia dù bị cắn rách ống quần cũng không chịu đi, thiệt là kiên nhẫn quá. – Quản gia gật đầu thán phục.

 

– Cái này là mặt dày chứ kiên nhẫn gì, ông chỉ giỏi bênh vực người ngoài. – Cậu bĩu môi. – Thả chó không được luôn à ? Khóa cửa, chúng ta “bế quan tỏa cảng”.

 

Nói là nói vậy thôi, có người vẫn nhìn ra ngoài cửa trông ngóng xem người ta còn ngoài đó không. Cứ thấy cái bóng dáng đứng kêu gào lại cười thầm hạnh phúc trong lòng.

 

Trong khi đó, bên ngoài đang có cuộc nói chuyện mật giữa hai người.

 

– Hyun Joong à, tao kêu hoài mà “nàng” không ra. – Hắn gần như gào lên qua điện thoại.

 

– “Nàng” không ra thì mày gọi tiếp đi, ráng làm sao hôm nay phải mời đi ăn cho bằng được. Rõ chưa ??? Việc sau đó tao đã thu xếp giùm mày hết, làm không được nữa thì đổi tên đi. Jae Hại, là gọi tắt của Jaejoong ăn hại đó, biết chưa ??? – Quân sư Hyun Joong ngồi bắt chéo chân, nén cười quát hắn.

 

– Tao biết rồi. – Buồn bã cúp điện thoại, hắn rủa thầm Hyun Joong. /Tao hứa với lòng, khi nào “kua” lại được vợ tao, mày sẽ là người đầu tiên được vào lò luyện đơn của Thái Thượng Lão quân./ – Yunho  à, đi ăn với anh đi. – Tiếp tục gào thét.

 

Đầu dây bên kia.

 

– Hứ, ai bảo mày gây thù chuốc oán với tao. Thực ra, có thể bỏ qua bước này, tiến hành bước hai luôn, nhưng tao ghét, hành chơi, được không ? Ai bảo trời sinh tao thông minh chứ.  Cho chừa nhé, thề với lòng tao còn hành mày lên bờ xuống ruộng cho quên đi việc trả thù tao nếu việc này kết thúc. – Hyun Joong vênh mặt nói vào chiếc điện thoại … đã cúp.

 

– Hyun Joong à, như vậy có ác quá không ? – Young Saeng đang ngồi, e hèm, trên giường gần đó nhăn mặt nhìn anh.

 

– Em còn nói, tội bỏ nhà ra đi của em anh còn chưa tính đó. – Anh tiến tới gần cậu, nới lỏng caravat, sao thấy lành lạnh người.

 

– Ngày đó, anh đã… đã… rồi còn gì. – Ngày đó, chỉ cần nghĩ lại thôi lại thấy đỏ mặt. Nhưng, cũng không thể phủ nhận cảm giác lúc đó được, rất là… rất là… đó.

 

– Đã gì ? – Anh nhướn mày nhìn cậu. Nhìn thôi là cũng biết đang nghĩ đến việc gì rồi, mặt đỏ lên hết rồi, dễ thương quá đi. – Có nhớ lúc đó anh nói gì không ? – Áp sát cậu xuống chiếc giường êm ái, chống tay hai bên để không đè lên người cậu, anh cười gian.

 

– Nói… nói gì… sao em nhớ được. – Thật là, giờ phút nguy cấp đó, có nói cũng không nghe được huống hồ chi là nhớ.

 

– Vậy từ từ nhắc cho em nhớ.

 

– Nè… – Người kia chỉ kịp kêu nhẹ một tiếng, anh đã vươn người hôm lên môi cậu. Cái lưỡi ươn ướt nhẹ nhàng liếm xung quanh khe nhỏ giữ miệng Young Saeng, lách vào trong, hăng say kích thích cậu.

 

– Ưm… – Cậu khẽ nhăn mặt khi anh xé rách chiếc áo mỏng manh, gì chứ là cái thứ 20 rồi đó (=.=), anh không tiếc vải nhưng cậu tiếc mà.

 

Nụ hôn trườn dài theo đường cong của cổ, đề lại từng dòng nước trong suốt trên đường đi. Thân thể Young Saeng run rẩy từng hồi khi anh không ngừng trêu chọc nụ hoa trước ngực. Cắn mạnh vào nó như sự trừng phạt, anh nhếch môi cười trước khi đưa chiếc lưỡi lướt một đường dài xuống phía hạ thân cậu – lúc này đã hoàn toàn bị lột sạch.

 

Đưa tay ngăn chặn khi biết việc Hyun Joong sắp làm, nhưng lại bị nắm lại, kết quả là cậu chỉ biết nằm chờ “bị thịt”. Ngậm vật đã bắt đầu có phản ứng của Young Saeng, tay anh mò mẫn ra phía sau, xoa nắn cặp mông cậu. Khoái cảm ồ ạt, cậu rên lớn khi anh bắt đầu cho một ngón tay vào phía sau mình. Ba ngón tay là đủ cho việc mở rộng.

 

– Anh đã từng nói, em phải sinh cho anh một đứa con trai và một đứa con gái. – Thậm chí không cần cởi hết quần áo trên người mình, anh thúc vật đã cương cứng của mình vào huyệt động nhỏ, thình lình kích thích khiến cậu chỉ biết “Ah” một tiếng. – Nhớ chưa ???

 

– nhưng mà…em là con trai..… -Young Saeng ngập ngừng…

Hyun Joong chỉ giữ nguyên như thế, không động đậy, làm cậu thấy ngứa ngáy.

 

– Hyun Joong ah… anh… anh… – Cậu ngượng ngùng nói không ra tiếng.

 

– Con trai thì sao…không sinh được thì đi xin con nuôi…em nuôi được không hả??? – Vuốt những sợi tóc trên trán cậu, mở miệng trêu chọc.

 

-uhm…em…em nuôi là được….uhm..-Young Saeng thật là không chịu nổi kích thích.

 

– Cử… cử động… đi mà…

 

– Theo ý em thôi… – Trêu chọc đã tới cực hạn. Lúc này mà Young Saeng nói một  câu “rút ra đi” chắc anh cắn lưỡi tự sát.

 

– Ah… – Anh vốn đã quá quen với những điểm nhạy cảm trên cơ thể cậu, không cần tìm kiếm mất thời giờ, chỉ cần hành động. Vòng tay ôm chặt lấy tấm lưng anh như điểm tựa duy nhất, những lời nói không tự chủ nhất đếu được nói ra. – AHHH… – Cậu hét lớn khi giải phóng ra trên bụng anh và chính mình. Một thời gian ngắn sau đó cũng nghe được tiếng động tương tự từ anh.

 

– Có mệt không em? – Hyun Joong đột nhiên ôn nhu hỏi một câu.

 

– Không. – Cậu thành thực trả lời.

 

– Vậy là chưa đủ… tiếp tục thôi….haha…

 

Phòng rộng, nệm ấm, chăn êm, hai người hạnh phúc, tội là chỉ tội con Heo  đang lê lết bên nhà vợ.

 

~*~*~

 

Chiều hôm đó.

 

– Yunho, em mau ra đi, anh sắp chết rồi. – Hắn lúc này như cọng bún thiu, không đâu, tệ hơn bún nữa cơ, uể oải rên rĩ trước nhà cậu.

 

/Chiến dịch chai mặt của mày khó quá Hyun Joong ơi./

 

Trong nhà.

 

– Yunho, coi như daddy van xin con. Nhức đầu quá, sáng giờ 7 viên panadol rồi. Daddy chịu không nổi. – Ông Jung lê lết dưới sàn nhà.

 

– Thiếu gia, thiếu gia làm ơn ra ngoài đi với cậu ấy đi. Mặt dày cũng được, kiên nhẫn cũng được, xin cậu thương cho cái thân già này, tôi chịu hết nổi rồi. – Quản gia Park ôm ông kim, lăn lộn chung. Nhà hôm nay khỏi lau cũng sạch.

 

– Được rồi được rồi. Khổ ghê. – Vơ lấy cái áo khoác trên giá, cậu chán nản bước ra ngoài. Nhìn cái mặt tươi roi rói khi thấy bóng cậu của hắn làm cậu không nhịn được cười. Cái bánh bao chiều giờ đã có người mua.

 

– Yunho à, em ra rồi, có nghĩa là đồng ý đi ăn với anh có đúng không ? – Hắn sáng rỡ, mở cửa xe.

 

– Đi nhanh tôi còn phải về. – Phóng lao thì theo lao thôi, cậu mà quay ngược vào trong hắn lại đứng đây, hai người bên trong lại khổ nữa.

 

– Được được, chỉ cần em chịu đi với anh. Anh đã đặt chỗ ở nhà hàng trước rồi, chúng ta đi tới đó nha. – Đóng cửa xe sau khi cậu ngồi vào, nhanh chóng vào vị trí còn lại, hắn hởn hở khoe với cậu.

 

– Ừm… – Gương mặt lạnh băng, cậu ậm ừ cho qua chuyện.

 

Bữa ăn cũng không có gì gọi là đặc biệt, điều đặc biệt duy nhất là con sói đã lén bỏ viên thuốc gì đó.

 

[ Nhớ, chỉ được bỏ một viên. Thành phần dextromethorphan  gây ức chế thần kinh, làm con người khi mới uống sẽ có cảm giác lâng lâng nhưng nếu lạm dụng quá nhiều sẽ gây nghiện. Mục đích uống thứ này chỉ để cậu ấy nghĩ cậu ấy bị bệnh trong thời tiết lạnh lẽo này để cậu có thể đưa “nàng” về dinh mà không chút trở ngại. Ở đó luôn cũng được, đỡ tốn cơm và tốn phòng ở nhà. ] – Hắn nhớ lại những lời Hyun Joong tặng mình, tên chết tiệt đó, dám tạt nước lạnh vào mặt Jaejoong  này giữa trời đông. Quân tử trả thù, 10 năm chưa muộn, mày đợi đó.

 

Thuốc quả thật rất công hiệu. Kết thúc bữa ăn, Yunho cảm thấy mình mệt lả người, đi đứng loạng choạng không nổi. Chớp lấy cơ hội, hắn đỡ lấy cậu, nói rằng mệt như thế cần dìu dắt và đưa cậu thẳng về nhà.

 

– Tất cả giữ nguyên hiện trường. – Hắn đạp bay cánh cửa khiến ông Jung mếu máo. Lợi dụng lúc Yunho còn đang ngủ say trên tay mình, hắn buông lời cảnh cáo. – Bây giờ nhà này con tạm thời chiếm đóng để làm khu vực chiến sự của con và vợ, cha vợ ráng sang nhà ở với cha con nhá hai người già dễ tâm tình mà, khi nào rước được Yunho về con sẽ trả nhà.

 

Ông Jung nghe như mở cờ trong bụng, lật đật gật đầu, chuyển toàn bộ người làm lên xe, chạy qua nhà ông Kim.

 

Đặt cậu lên giường ngủ, hắn lấy khăn ấm đắp cho cậu, ngồi cạnh giường và bắt đầu gục gặt ngủ như Yoochun đã dạy. Thật sự có thể ngủ trên tràng kỉ gần đó, nhưng vì mối thù Yoochun bắt hắn phải ngồi ngủ phía dưới cho mỏi lưng.

 

Ngày thứ nhất kết thúc. Lần này, anh thật sự rất thê thảm nha Kim Jaejoong.

 

~*~*~

 

Ngày 2 : bị thương.

 

Điều kiện cần : kiến thưc sơ lược về bộ phận cơ thể người biết nơi nào cần làm và nơi nào tuyệt đối không được làm. Đây là chữ “khổ” trong “khổ nhục kế” đóng kịch càng khổ càng tốt, tốt nhất là như sắp chết.

 

Yêu cầu : chơi có chừng, dừng đúng lúc. Đi quá giới hạn, quy tiên thì người vạch kế hoạch không có tội, mà người làm có tội đó là tội NGU. Gương mặt phải đau đớn, như nói lời hấp hối cuối đời, không được vì mục đích thành công mà quên đi sự nghiệp sắp tới, bị giận hay lúc nguy cấp mà cười tươi như hoa. Nếu làm như vậy, chẳng khác nào mặc đồ bơi đi học.

 

Mục đích : đánh vào tâm lý thương người của Yunho. Lấy đà đã đặt sẵn từ bước một, đạp lên cái đà, bay lên bước hai, nếu bay không được thì đi, nói chung là phải thành “công”, nếu không thì chuẩn bị thành “thụ” đi. Đây cũng là bước quan trọng nhất trong “khổ nhục kế”.
Thực hiện :

 

Mi mắt khẽ động, cảm giác bàn tay bị ai đó nắm chặt, tỉnh lại vẫn thấy cơ thể có chút mệt mỏi, liếc nhìn con heo đần  nằm kế mình. Tội quá đi, nằm đây chăm sóc cậu từ tối đến giờ sao ? Thương quá !!! Cậu đưa tay vuốt vuốt tóc hắn, khi ngủ hắn quả thật là đáng yêu mà. Cuối xuống hôn nhẹ lên má hắn, mùa đông mà được nắm tay thế này thì đâu còn lạnh nữa.

 

– Em tỉnh rồi sao ? – Hắn bật dậy như có lò xo khi thấy cậu ngồi trên giường. – Em có sao không ? – Vội vàng sờ mó lung tung xem cậu có bị thương hay đau chỗ nào không, nhưng thực ra chỉ là phụ thôi, cái chính là dê người ta. Háo sắc.

 

–  Tránh ra. Đụng cái gì ? – Thu lại vẻ mặt đáng yêu khi nãy, cậu trưng ra vẻ băng lãnh của mình, trong lòng thầm mắng “ngốc”.

 

– Ừm, em không sao là được rồi, anh xuống nấu cháo cho em nha. – Gấp gáp chạy xuống dưới để cậu không từ chối được. Nấu cháo, phải đem trái cây nữa. Yunho vốn thích trái cây mà.

 

Bưng cái khay lên phòng cậu sau khi đã chuẩn bị xong xuôi, tự cổ vũ trong lòng mình rằng : Jaejoong fighting, hắn hiên ngang bước lên phòng cậu. Mà khoan, có cần dầu xanh không ta, lúc đó trét lên cho cay mắt, tạo hiệu ứng nước mắt. Thôi bỏ đi.

 

– Yunhoàh, có cháo rồi nè, em ngồi dậy ăn cho nóng. – Hí hửng, à không ân cần mở cửa phòng, hắn đặt cái khay lên bàn nhỏ ở đầu giường. – Từ từ thôi. – Hắn đỡ cậu ngồi dậy, chêm thêm cái gối phía sau cho cậu dựa vào.

 

– Không cần, tôi không ăn. – Vẫn giữ thái độ lạnh lùng với hắn, cậu xoay mặt đi nơi khác, tránh muỗng cháo từ tay hắn đưa đến.

 

– Giận anh cũng được, nhưng em đừng hành hạ bản thân mà. – Hắn vẫn kiên trì đưa muỗng cháo đến gần cậu.

 

– KHÔNG ĂN. – Quát lớn một tiếng, cậu quơ tay, không ngờ lại trúng tay hắn làm cháo nóng văng tung tóe.

 

– Em có sao không ? – Thực sự người bị cháo văng trúng là hắn, nhưng hắn lại hỏi thăm cậu, sợ cậu bị thương. Sau khi kiểm tra cậu đúng thật không có chuyện gì, mới lấy khăn giấy lau đi những vệt cháo trên người mình. Thái độ băng lãnh của cậu làm hắn hụt hẫng, cứ tưởng sẽ làm cậu có thể động lòng một chút, nào ngờ Yunh thật sự đã muốn vứt bỏ tất cả.

 

– Mặc kệ tôi. – Không chút nương tình, cậu nói từng lời sắc bén như lưỡi dao cứa vào tim hắn.

 

Hắn không nói gì, cầm con dao gọt trái cây lên hướng thẳng bụng mình mà đâm xuống. Một dòng chất lỏng đỏ tươi, nóng ấm văng tứ tung, bắn cả lên mặt Yunho.

 

– Anh làm gì vậy ? – Yunho sợ ngây người, kích động kêu to.

 

– Đừng làm tổn hại bản thân nữa, tất cả là lỗi của anh, vì thế đừng làm điều gì khiến bản thân đau khổ nữa. – Hắn mỉm cười, mặc kệ máu đang xối xả tuông ra. Đã có lần, hắn nghe Junsu nói, Yunho vì quá đau thương mà cắt cổ tay mình, hắn thực sự muốn trừng phạt bản thân mình, dù có chết cũng cam tâm. Cậu vì hắn mà cắt đứt cổ tay mình, coi như đây là trả lại cho cậu đi.

 

– Anh điên sao ??? Băng bó lại đi, anh chảy máu nhiều quá. – Bản thân Yunho muốn đứng lên, nhưng vừa đứng lại cảm thấy bốn bề như quay cuồng, cuối cùng lại ngã xuống.

 

– Hứa với anh, đừng tự sát nữa, tha thứ cho anh, có được không ??

 

Nước mắt không ngừng chảy ra từ mắt cậu. Trái tim như bị bóp nghẹn. Cậu hận hắn, hận càng nhiều thì yêu cũng càng nhiều, hắn không thể chết.

 

– Anh không sao, hứa với anh đi, Yunho.

 

Hận hắn, căm thù hắn, nhưng sao nhìn dòng máu tươi chảy ra từ bụng hắn lại không cảm thấy vui vẻ khi trả được thù, mà lại thấy trái tim nhói đau.

 

Một dao này, đâm vào, nhưng không có cảm giác đau đớn, so với đau khổ mà hắn gây ra cho cậu thì có là gì.

 

– Mau cầm máu đi, anh điên thật rồi. – Yunho gấp gáp, tim như thắt chặt lại. Đau quá. Người bị thương không phải là mình, nhưng sao lại đau đến thế này ?

 

– Chỉ cần em tha thứ cho tôi, Yunho…

 

– Không thể nào !!! – Cậu dứt khoát trả lời, cái này, hắn đang uy hiếp với cậu, lấy cái chết ra hù dọa cậu. Ánh mắt tia xuống bàn tay đang nắm chặt tay mình. Không còn đeo nhẫn nữa sao ? Thật ra từ ngày đi xem mắt trở về, Junsu đã từng nói với hắn việc cậu buồn vì hắn cứ mãi nhớ Min Ah, điều đó chứng tỏ qua việc hắn vẫn đeo chiếc nhẫn, vì thế hắn đã lột bỏ nó, cũng như là bỏ đi quá khứ đau thương của mình, bắt đầu  cuộc sống mới.

 

– Yunhoà, tại sao ??? Em vẫn không thể tha thứ cho anh, vẫn không thể chấp nhận anh ?? Được, nếu đó là điều em muốn, anh sẽ chết trước mặt em, dùng cái chết để chuộc tội. – Rút con dao khỏi bụng mình, hướng đến trái tim mình… – Vĩnh biệt em… – Hắn nhắm mắt, đón nhận cái chết cận kề.

 

– KHÔNG !!! – Vội vã lấy hết sức mình, mặc cho cơn chóng mặt kéo đến sắp ngất, cậu lao đến hất mạnh con dao. Không ngờ rằng cậu sẽ phản ứng thế này, hắn không kịp đối phó, con dao bị đá văng đi nơi khác. – Cầm máu lại, nhanh lên. – Không để ý đến vẻ mặt cầu khẩn của hắn lúc này, cậu liêu xiêu đi tìm hộp cứu thương.  – Băng bó lại, nhanh lên !!! – Cậu nói như ra lệnh.

 

Jaejoong vẫn bất động ngồi đó, mặc kệ dòng chảy màu đỏ. Bực bội, cậu tự tay băng bó cho hắn. Đến khi máu ngưng chảy, cậu mới thở phào nhẹ nhõm, cũng là lúc cậu ngất trong vòng tay hắn. Trước khi ngất đi, câu nói của cậu làm hắn nở nụ cười “Tôi không hại bản thân nữa.”

 

~*~*~

 

Mở mắt ra trời cũng đã tối. Thứ đầu tiên cậu thấy lúc này là Jaejoong đang mặc chiếc tạp dề màu xanh của cậu, trên tay là tô cháo nghi ngút khói.

 

– Yunho, em tỉnh rồi à ? Sáng giờ em đã không ăn gì, coi như anh xin em, ăn chút gì đó đi. – Cậu cũng không còn sức để cãi vã hay ngăn chặn hắn, chỉ biết tiếp nhận.

 

– Vết thương, đã đi bệnh viện chưa ?? – Ăn xong, cậu chợt nhớ đến vết thương khi sáng của hắn. Jaejoong mừng rỡ lắc nhẹ đầu, như vậy là cậu có quan tâm hắn. – Tại sao lại không đi ??

 

– Không có gì đâu, vết thương nhỏ thôi mà. Em nghỉ ngơi đi, anh có để thuốc cho em, nhớ uống nha. – Thực ra chỉ là một số thuốc bổ, tốt cho sức khỏe, chứ không phải trị bệnh gì cả. Việc này dĩ nhiên cũng do Hyun Joong sắp đặt. – À, anh ở phòng bên cạnh, nếu cần gì em cứ gọi anh.

 

Trong thuốc của Hyun Joong, có sẵn một viên thuốc ngủ, vì thế khi uống vào, mi mắt cậu lại sụp xuống không mở lên được.

 

Ngày thứ 2, mệt mỏi.

 

 

Ngảy 3 : nhà thương.

 

Điều kiện cần : Phải làm trong 1-2 tuần sau đó. Nhà mặt phố, bố làm to, quen biết với bác sĩ ( cái này khỏi lo, đã có Kim Hyun Joong *tỏa sáng* ). Quen biết với chủ cây xăng, để trên đường đi sẽ không xảy ra bất trắc như : hết xăng không có tiền đổ. Đây, là chữ… trong … kế

 

Yêu cầu : giảm cân, đề phòng lúc đó nặng quá khiêng không nổi, làm phiền phải gọi cần cẩu đến kéo đi. Diễn xuất phải đạt tuyệt đối, không được cười trong quá trình thực hiện, không được nổi máu 105 mà sờ mó khắp người đối phương.

 

Mục đích : Sách có câu… Câu trong sách… Thôi bỏ qua vụ này đi.

 

Thực hiện :

 

Một tuần sau. ( Saka : e hèm, chúng ta hãy coi như mấy cái chữ “ngày” đó là bước đi hen. )

 

Loảng xoảng.

 

Tiếng động chói tai làm Yunho tỉnh giấc. Ngước mắt nhìn đồng hồ thì ra đã 6h sáng. Thực sự, mãi đến ngày hôm qua, hắn mới nói dối cậu rằng daddy cậu đã đi nghỉ mát với ông Kim, còn người làm được hắn cho nghỉ toàn bộ. Thế là nhà này, chỉ còn cậu và hắn. Dưới bếp hiện giờ có người sao ?

 

Lo lắng, cậu muốn tìm hắn, nhưng lại phát hiện người ngồi canh bên cạnh giường đã không thấy đâu. Cố gắng từ trên giường bò dậy, men theo bức tường từng bước đi xuống bếp. Nếu có trộm thì nguy to !!

 

TRỜI ĐẤT ƠI !!! Đó là ba chữ hiện lên trong đầu cậu lúc này. Cái bếp thân yêu của cậu, tan hoang thế này rồi sao ???

 

– Sao em không ở trên phòng ? Bệnh thế này xuống đây làm gì ? Anh giúp em nấu chút thức ăn, sẽ lên liền mà. – Kéo ghế ý bảo cậu ngồi xuồng, Yunho mếu máo làm theo ý hắn. – Thôi mà em lỡ xuống rồi, thì ăn ở đây luôn nha.

 

Nhún nhảy bỏ đi, Jaejoong dường như không thấy vẻ mặt lúc này của cậu, thật sự rất đáng thương. Phì cười khi thấy hắn như một đứa con nít, đã vậy còn mặc tạp dề của cậu. Thiệt là đáng yêu.

 

– Chà, gia đình hạnh phúc đang ăn cơm hả ? – Hyun Joong và Yoochun từ đâu phóng vào.

 

– Sao tụi bây vào nhà được ? – Hắn đằng đằng sát khí liếc hai con người kia. Tim hồng đang bay phất phới mà cả hai vào, làm dập tắt hết.

 

– Nghệ thuật là chổ đó đó, hỏi làm chi – Hyun Joong khoanh tay đắc ý nói.

 

– Mà nhà này nhà Yunho mà, Yunho đâu cấm tụi này vào. – Yoochun tức giận. – Phải không Yunnie ??? – Đổi mặt tươi cười.

 

– Ừm, hai người cứ ở chơi, vui mà. – Ăn phần ăn của mình, cậu không biết rằng câu nói của mình làm cho con người phía sau đang sôi máu. Nóng đến nổi, hiện giờ Min và au đang nướng khoai trên người Jaejoong cũng chín.

 

– Nghe chưa mày ? Yun nói tụi tao ở đây được đó. – Dứt lời, Hyun Joong tự nhiên kéo ghế ngồi. – Tụi tao về đừng có khóc nhá. – Lời nói anh đầy hàm ý.

 

– Rồi, ngồi đi, nhưng  nói trước, không có gì cho tụi mày ăn đâu, tao chỉ nấu hai phần thôi. – Hắn vừa dứt lời thì “tách” một tiếng, Yoochun chụp lại hắn đang mặc… tạp dề.

 

– Còn tấm hình này, là sau này tao còn no dài dài, lo gì. – Chun đập tay Hyun Joong, cả hai cùng cười man rợ. – Thôi về. Ngồi đây mệt lắm.

 

– Đưa điện thoại cho tao. – Yoochun toan đứng dậy đi về thì bị hắn kéo lại. Dằn qua dằn lại, cuối cùng hắn cũng lấy được cái điện thoại. TÍT, xóa xong tấm hình, hắn cười hài lòng. – Trả mày, về đi.

 

“Hừ” một tiếng bực bội, cả hai đi về. Tiếng động cơ vừa đi khỏi, cũng là lúc hắn mệt mỏi ngồi xuống ghế. Vết thương trên bụng, đau quá, có lẽ do lúc nãy dằn co với Yoochun đã làm động đến vết thương. Cố làm ra vẻ tự nhiên, hắn dự định lẻn đi để thay áo khác, cái áo hiện giờ của hắn, đã thấm đẫm một màu đỏ.

 

– Đứng lại. – Phát hiện ra có điều bất thường, Yunho liền đứng dậy tiến về phía gần hắn. – Bỏ tay ra. – Cậu nói gần như ra lệnh.

 

– Không… không sao đâu mà. – Lách qua người cậu nhưng lập tức bị kéo ngược trở lại, áo cũng bị  kéo lên cao để lộ vùng bụng sáu múi rõ rệt. Đỏ mặt nhưng ngay tức thì liền nổi giận, vệt máu loang lỗ ngay bụng hắn, đau quá. Người bị thương rõ ràng là hắn, nhưng sao cậu lại cảm thấy tim như bị bóp nghẹn. Miếng vải băng đã ngã vàng, chứng tỏ rằng đã khá lâu rồi, mà Yunho biết là chính xác một tuần trước.

 

– Anh, không đi khám ??? Điên sao, ngay cả băng cũng không thay. – Giận dữ, phải, nhưng không phải do cậu căm ghét hắn, mà là sợ. Nổi sợ hãi mất đi một thứ quý giá đối với mình.

 

– Thực sự không sao mà, lát nữa sẽ hết thôi. – Lấy tay kéo áo mình xuống, biểu tình của cậu làm hắn vui lắm, Yunho đang lo lắng cho hắn, vậy là vẫn còn tình cảm với hắn đúng không ? – Với lại, đó là của em…

 

– Ngồi im và bớt nói thì máu sẽ chảy đó. Đợi tôi ở đây. – Cậu hét lớn, hấp tấp đi tìm hộp cứu thương.

 

Tháo miếng vải cũ ra, cậu tỉ mỉ lâu đi từng tí một những dòng nước đỏ thẩm đang chảy trên bụng hắn. Nhẹ nhàng chấm miếng bông có thuốc cầm máu vào vết thương, làm mạnh xót lắm.

 

– Đau sao ? – Cậu giảm nhẹ lực đến mức tối thiểu khi thấy cơ thể hắn khẽ run.

 

– Không, anh… AH. – Yunho đột ngột chậm mạnh làm hắn la lớn.

 

– Còn nói cứng được. – Mạnh tay như thế là cũng có lý do, nhìn vết thương của hắn thế này, dù là cũng đã sắp lành nhưng tức lắm. Thở phào nhẹ nhõm khi máu ngưng chảy, cậu từ từ quấn vòng băng khác lại cho Jaejoong.

 

Cảm giác được hiện giờ tay cậu chạm vào hông mình, hệt như vòng tay ôm mình, làm Jaejoong thực sự rất hạnh phúc. Vì đang quỳ xuống nên hiện giờ đầu cậu đối diện với ngực hắn, mỗi lần muốn quấn băng, đầu lại đụng vào vòm ngực rộng rãi kia làm cậu đỏ mặt. Hắn càng cố tình áp sát hơn, làm tình thế hiện giờ hệt như cậu và hắn đang ôm nhau.

 

Cổ nhân có nói : quân tử thà chịu chết chứ không chịu nhịn. Đã lỡ giống, thì làm cho thành thật, cho nên hắn vòng tay ôm lấy eo cậu, siết chặt.

 

– Này, tôi đang… – Ngón tay hắn chặn ngang môi Yunho làm câu nói dang dở. Miết nhẹ theo đường vân môi, hắn nhớ cái vị táo của cậu. Ngón tay dần đi xuống, nâng cằm cậu lên đối diện với mặt hắn trong khi tay còn lại vẫn ôm eo cậu. Nhanh chóng đặt vào môi cậu một nụ hôn nhẹ, hương vị ngọt ngào lan tỏa trong hắn và cả cậu.

 

Một dao tự đâm mình quả là có giá mà, được hôn người ta. Cũng may có Hyun Joong hướng dẫn trước, đâm nhìn thì sâu nhưng thật chất rất nông, chỉ là vết thương thông thường. Tự ngước mặt lên trời, hận ông đã sinh ra một học sinh giỏi như Kim Jaejoong này…ta nể ta quá.

 

– Anh sẽ chờ, chờ đến khi nào em tha thứ cho anh, và chấp nhận yêu anh.

 

~*~*~

.

.

.end chập 11.

11 responses

  1. linh linh

    haiz, khổ thân yunnie của em. bị bao nhiêu ng xúm lại lừa gả cho jj thế kia.

    Tháng Ba 13, 2013 lúc 3:29 sáng

    • hehe.mọi người vừa là giúp vừa là hại jj à.mấy người đó chỉ thích xem kịch vui thôi…hehe

      Tháng Ba 13, 2013 lúc 4:47 sáng

  2. ui trui!!!!!!!!!!!!!!!
    tình hình này thi a yun cbi bị người ta “xơi” ui
    a jae đúng là….. bị mấy người kia hành hehe vui thiệt..~~~~~~~~~~~~~~`

    Tháng Ba 13, 2013 lúc 5:24 sáng

    • sao đoán hay vậy…chập sau xôi thịt nhá,….loại siêu nặng luôn đó…

      Tháng Ba 13, 2013 lúc 8:08 sáng

  3. gem

    KJJ à…tôi cũng nể anh quá đi…a đi làm diễn viên cũng đc rồi ạ…còn về mấy ng bạn tốt của anh, chap trc khen họ bao nhiêu thì chap này hối hận bấy nhiêu =)))…cơ mà ko sao…chọ bọn họ hành anh cho bõ tức, ai bảo ngày trc anh làm yun của ta buồn…

    Tháng Ba 13, 2013 lúc 6:20 sáng

    • hờ hờ…càng đọc càng thấy mấy cái khổ với lại nhục kế của anh jj buồn cười…toàn phản tác dụng à

      Tháng Ba 13, 2013 lúc 8:06 sáng

  4. chữ nhục trong khổ nhục kế…..==”
    em không ngờ dùng khổ nhục kế cũng phải chịu nhục

    Tháng Ba 13, 2013 lúc 9:57 sáng

  5. That dung la “taj nang co han va thu d0an thj vo bjen” . Hachac ke h0ach chjnh phuc vo kua kim ho ly do nh0m quan su quat mo dung la bu0n ku0j wa dj mat thuj 🙂 0i be sjeu l0ng ruj kja . Chak ke h0ach sap thanh c0ng ruj day

    Tháng Ba 13, 2013 lúc 11:20 sáng

  6. Không biết nói gì nữa…. Biết có hôm nay sao khi xưa lại làm ….

    Tháng Ba 14, 2013 lúc 3:10 sáng

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s